Hắn thấy nếu cứ men theo dòng suối nước nóng này đi xuống nữa, chắc vẫn còn tìm được vàng, chỉ là bây giờ hắn không còn hứng lắm.
Hắn cầm gậy khua xuống thêm một lúc, cả lưu huỳnh lẫn vàng đều không thấy nữa. Ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời đã lên ở phía đông, hắn bèn thu dọn đồ, cất mấy cục lưu huỳnh vào túi đeo chéo, xách súng quay về.
Hắn thật sự rất kích động. Ba cục vàng này nặng hơn một ký. Chỉ tính theo giá vàng thôi cũng phải hơn một vạn tệ — đương nhiên, chúng không phải vàng nguyên chất, tính theo độ tinh khiết tám phần thì cũng phải được một vạn rồi.
Đương nhiên là hắn không bán. Giờ Lý Long cũng không thiếu tiền. Thứ này càng để lâu càng đáng giá. Trước kia hắn từng mơ tới chuyện này, không ngờ lại thật sự nhặt được!




